Thứ Hai, 29 tháng 5, 2017

KẺ ĐỚN HÈN! thơ. Lê Trường Hưởng

















KẺ ĐỚN HÈN!

Đớn hèn kẻ đó chính là ta!
Vỏ ốc chui vào chẳng dám ra
Tiền tuyến đạn bom từng chiến đấu
Trường Sơn khói lửa vẫn xông pha
Ngày nay ngang trái bưng tai bước
Hiện tại oan khiên bịt mắt qua
An phận thủ thường vì…cuộc sống
Miếng cơm manh áo đổi thay mà!

L.T.H.


























Thứ Bảy, 27 tháng 5, 2017

CỬ TRI KIẾN NGHỊ...Thơ. Lê Trường Hưởng

Đề nghị xử lý hình sự tội bôi nhọ Lãnh đạo cấp cao

















                          Đại biểu Nguyễn Thị Xuân



CỬ TRI KIẾN NGHỊ…

Lãnh Đạo ta đạo cao đức trọng
Là niềm tin, hy vọng của dân
Thế mà có những “thành phần”
Nói xấu, bôi nhọ đâu cần đúng sai!

Ấy vậy chẳng thấy ai lên tiếng
Lại rỉ tai truyền miệng, làm ngơ!
Nguyễn Thị Xuân thật bất ngờ
Đưa bổ sung Luật lên chờ thông qua

“Những kẻ này quy là có tội
Làm niềm tin xã hội lung lay
Luật Hình sự xử lý ngay
Răn đe, nghiêm trị, chặn tay kịp thời”

Nguyễn Thị Xuân nói lời chân thực
Một con người rất mực trung thành
Phụ nữ mà dám đấu tranh
Hiên ngang dũng cảm xứng danh Hai Bà!

Cử Tri cũng đưa ra kiến nghị:
Quốc Hội nên suy nghĩ đề cao
Luật bảo vệ bổ sung vào
Nguyễn Thị Xuân hiếm làm sao giữ gìn!

L.T.H.












Kỳ họp thứ 3, Quốc hội khóa XIV khai mạc vào sáng 22/5. Ảnh: Quochoi.vn

Thứ Năm, 25 tháng 5, 2017

ĐỆ NHẤT...TO! Thơ. Lê Trường Hưởng

Tiến Quân Ca vẫn chưa được cấp phép...
















ĐỆ NHẤT…TO!

Ông Nguyễn Đăng Chương đệ nhất…to!
Quốc Hội bây giờ mới thấy lo
Chính phủ cũng đang như…tóc rối
Nhân dân hiện tai giống…tơ vò
Quốc Ca…hát lậu vì chưa phép
Nhạc phẩm…tấu chui bởi chửa cho
Cả nước phen này đi…nộp phạt!
Ông Nguyễn Đăng Chương đệ nhất…to!

L.T.H.














Ông Nguyễn Đăng Chương - Cục trưởng Cục Nghệ thuật biểu diễn -
 Ảnh: Cục nghệ thuật biểu diễn
 

Thứ Tư, 24 tháng 5, 2017

SUY NGẪM VỀ KIẾP NGƯỜI. Thơ. Lê Trường Hưởng




















SUY NGẪM VỀ KIẾP NGƯỜI

Kiếp người ngắn ngủi lắm ai ơi!
Hãy sống sao cho xứng với đời
Độ lượng vị tha hai bớt một
Bao dung cao thượng chín làm mười
Bạc tiền như núi đâu mang được?
Của cải tựa sông cũng thế thôi!
Ba thước đất sâu…đều xuống cả
Trần gian là một chốn rong chơi…



L.T.H.


Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

TỰ NHỦ.Thơ.Lê Trường Hưởng



















TỰ NHỦ

Không thù hận kẻ dối lừa ta
Chỉ giận mình còn kém họ xa
Cần tích lũy thêm kinh nghiệm đó
Phải nâng trình độ khá lên mà
Đừng rung động trước lời ngon ngọt
Chớ đổi thay sau tiếng đậm đà
Nhậy bén nhận ra điều thật giả
Luôn quay nhìn lại bước đường qua…


L.T.H













Thứ Sáu, 19 tháng 5, 2017

RUỒI TRÂU. Thơ. Lê Trường Hưởng

Ruồi Trâu ( Tiểu thuyết )






















RUỒI TRÂU *

Tôi đã tin ông như tin Đức Chúa Trời
Nhưng Đức Chúa Trời chỉ là tượng đất
Đập một nhát búa thôi là vỡ nát
Còn ông đã lừa dối tôi suốt cuộc đời!

Ác tua (Arthur) đắng cay mà thốt những lời
Với Mông ta ne li trong đau khổ
Niềm tin thiêng liêng hoàn toàn sụp đổ
Trong một ngày tiếng sét nổ bên tai
Trao trọn tin yêu đã thật phí hoài
Tội nghiệp thay sự ngây thơ trong trắng!
Thất vọng đau buồn tâm can trĩu nặng
Thần tượng tôn thờ thành kẻ đối đầu
Quá khứ Ác tua (Arthur) cho mãi chìm sâu
Tình cảm không thể che mờ lý trí
Dấn thân lên đường tìm chân giá trị
Của tình yêu của hạnh phúc cuộc đời
Hai cha con lý tưởng quyết không rời
Dù tình cảm trong trái tim dào dạt


Ruồi Trâu mục đích cuối cùng chưa đạt
Vì chân lý sáng ngời chấp nhận hy sinh
Cũng là “hoàn thành nhiệm vụ” của mình
Ra đi mang theo tình yêu cháy bỏng
Giêm ma như vẫn vẹn nguyên hình bóng
Lý trí trả bằng cái giá cuộc đời!
Mông ta ne li cũng day dứt khôn nguôi
Mang tội dối lừa để về với Chúa

Ôi! Lòng tin tan chỉ bằng nhát búa!
Mảnh vỡ làm sao gắn lại cho lành?
Thần tượng từ…đạo đức giả hình thành
Sự thật lõa lồ nỗi đau hai phía
Bài học Ruồi Trâu vô cùng thấm thía
Lòng tin sáng trong phải đặt ở nơi nào
Thật giả, trắng đen nhận biết khó làm sao!

L.T.H

* Ruồi Trâu ( Arthur, Rivarez ) nhân vật chính trong tiểu thuyết Ruồi Trâu của  Ethel Lilian Voynich xuất bản tháng 6 năm 1897 tại Hoa Kỳ.


Thứ Tư, 17 tháng 5, 2017

SUY NGẪM VỀ CUỘC ĐỜI. Thơ. Lê Trường Hưởng



















SUY NGẪM VỀ CUỘC ĐỜI

Cuộc đời ai cũng giống như ai!
Chỉ khác phải chăng ngắn với dài?
Tử kết Sinh đầu: luôn chính xác
Giữa chừng Lão Bệnh: mãi không sai
Tham Sân Si (*) nghĩa thành thù hận
Nộ Ố Ai (*) tình hóa nhạt phai
Sống để yêu nhau là hạnh phúc
Đừng cho vô cảm lặng trôi hoài!

L.T.H.
(*) Chú thích: Tham: ham muốn; Sân: giận dữ; Si: mê muội không sáng suốt. Nộ: giận giữ , nóng tính; Ố: ghét; Ai: bi thương